Trong cộng đồng tâm lý học đương đại, The Games People Play của Eric Berne không chỉ là một cuốn sách quan trọng mà còn là một tác phẩm sâu sắc đề cập đến tương tác giữa các cá nhân. Cuốn sách này được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1964 và đã bán được hơn năm triệu bản chỉ trong vài năm. Các lý thuyết tâm lý đằng sau nó đã ăn sâu vào tâm trí mọi người và thay đổi quan điểm của chúng ta về các mối quan hệ giữa các cá nhân. Theo cách độc đáo của mình, Byrne đơn giản hóa các tương tác xã hội phức tạp thành những "trò chơi" dễ hiểu, cho phép chúng ta khám phá mạng lưới các mối quan hệ vô hình trong cuộc sống hàng ngày.
"Mỗi trò chơi diễn ra trong tương tác giữa các cá nhân thực chất là sự phản ánh trạng thái tâm lý của chính một người."
Trò chơi mà mọi người chơi giúp người đọc nhanh chóng nhận ra rằng họ đang tham gia vào "trò chơi" này bằng cách mô tả các kiểu hành vi mà mọi người vô thức lặp lại trong quá trình tương tác. Định nghĩa của Byrne về những "trò chơi" này không chỉ giới hạn ở sự cạnh tranh hay hợp tác đơn thuần, mà giống như một sự trao đổi tiềm năng về lợi ích tâm lý. Mỗi "trò chơi" đều bao gồm những kịch bản và quy tắc giao dịch cố định, phản ánh động cơ tâm lý sâu sắc giữa những người chơi. Trong khuôn khổ này, "phân tích giao dịch" mà ông ủng hộ đưa ra một góc nhìn mới để hiểu các tương tác giữa các cá nhân.
"Bất kỳ tương tác xã hội nào cũng sẽ mang lại lợi ích sinh học so với việc không có tương tác."
Thuyết của Bern chỉ ra rằng "vuốt ve" là nhu cầu cơ bản mà con người cần có trong các tình huống xã hội và nhu cầu này thúc đẩy mọi người liên tục theo đuổi sự tương tác. Cho dù đó là lời khen tích cực hay lời chỉ trích tiêu cực, nó vẫn giúp "trò chơi" tiếp tục. Suy nghĩ như vậy thách thức định nghĩa duy nhất của các học giả trước đây về sức khỏe tâm thần. Byrne khiến chúng ta hiểu rằng tương tác với người khác có tác động sâu sắc và quan trọng đến tâm lý.
Cuốn sách đưa ra nhiều ví dụ sinh động để chứng minh đặc điểm và kết quả của các "trò chơi" giao tiếp khác nhau. Ví dụ, trò chơi nổi tiếng "Now I've Got You, You Bastard" của Bourne là một cuộc khám phá hấp dẫn về cách con người vô tình thấy mình trong trạng thái tâm lý đối nghịch, thường bắt nguồn từ những nhu cầu tình cảm chưa được giải quyết và chấn thương trong quá khứ.
“Những trò chơi này không phải là trò chơi có tổng bằng không, mà mỗi người tham gia có thể nhận được những phần thưởng tâm lý khác nhau.”
Trong tác phẩm này, Bourne đề xuất thêm ba trạng thái bản thân: trạng thái cha mẹ, trạng thái người lớn và trạng thái trẻ em. Sự tương tác của ba vai trò này hình thành nên mô hình hành vi của một người. Bằng cách xác định các trạng thái này, cá nhân có thể hiểu rõ hơn về hiệu suất của bản thân trong các tình huống xã hội và áp dụng các phương pháp giao tiếp tương ứng dựa trên các trạng thái khác nhau.
Cuốn sách nổi tiếng "Games People Play" không chỉ được viết cho các nhà trị liệu tâm lý chuyên nghiệp mà phong cách viết nhẹ nhàng và hài hước của nó cũng khiến cuốn sách này trở thành cuốn sách đọc tốt nhất cho công chúng nói chung. Sau khi đọc cuốn sách, nhiều độc giả bắt đầu suy ngẫm về những vai trò họ đã đảm nhận và những "trò chơi" họ đã tham gia trong cuộc sống.
Nhưng công trình của Byrne không chỉ giới hạn ở việc mô tả trò chơi. Ông hy vọng rằng cuốn sách này có thể truyền cảm hứng cho mọi người hiểu và thay đổi bản thân. Mục tiêu cuối cùng của trò chơi là thiết kế lại các mô hình tương tác trong cuộc sống cá nhân để đạt được các mối quan hệ giữa các cá nhân hài hòa hơn.
“Mỗi tương tác đều có một trò chơi tâm lý đằng sau và hiểu được điều đó là một phần quan trọng trong cuộc sống của chúng ta.”
Cho đến ngày nay, những ý tưởng của Byrne vẫn ảnh hưởng đến rất nhiều chuyên gia trong lĩnh vực tâm lý học và tư vấn, và "The Games People Play" vẫn là tài liệu không thể thiếu để khám phá các tương tác giữa các cá nhân. Sự đan xen giữa kiến thức và sự hài hước khiến tác phẩm này không chỉ là một đống lý thuyết mà còn là một dạng trí tuệ của cuộc sống.
Với sự hướng dẫn của cuốn sách này, chúng ta sẽ học cách hiểu nhau hơn và do đó tăng cường sự hòa hợp trong các mối quan hệ giữa các cá nhân. Những tiết lộ này nhắc nhở chúng ta rằng, liệu chúng ta có còn lặp đi lặp lại những "trò chơi" có vẻ vô nghĩa đó nữa không?