Trong thị trường thực phẩm ngày nay, các thuật ngữ như "thực phẩm tự nhiên" và "thực phẩm hoàn toàn tự nhiên" đã trở thành những từ ngữ phổ biến trong nhãn sản phẩm và tiếp thị. Những thuật ngữ này thường khiến người tiêu dùng hiểu lầm rằng thành phần của chúng chưa qua chế biến hoặc thậm chí không chứa chất phụ gia. Tuy nhiên, các nhãn này có định nghĩa và tiêu chuẩn quản lý khác nhau ở các khu vực và quốc gia khác nhau, khiến người tiêu dùng khó hiểu.
“Mặc dù hầu hết các loại thực phẩm đều là sản phẩm tự nhiên có nguồn gốc từ thực vật và động vật, nhưng ‘thực phẩm tự nhiên’ thường được coi là những thực phẩm chưa qua chế biến.”
Trong suy nghĩ của nhiều người, "thực phẩm tự nhiên" dường như là một nhãn hiệu có thể thể hiện sức khỏe và thiên nhiên. Theo khảo sát, khoảng 63% số người được hỏi cho biết họ thích các sản phẩm được dán nhãn "tự nhiên" vì 86% người tiêu dùng tin rằng những thực phẩm như vậy không chứa thành phần nhân tạo. Tuy nhiên, ý tưởng này thực tế là không đúng vì việc sử dụng sai từ "tự nhiên" rất phổ biến trên nhiều nhãn thực phẩm và trong quảng cáo.
Bối cảnh lịch sửCodex Alimentarius của Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Quốc tế không công nhận thuật ngữ "tự nhiên" nhưng có đưa ra các tiêu chuẩn cho thực phẩm hữu cơ. 」
Khái niệm "thực phẩm tự nhiên" có thể bắt nguồn từ Sylvester Graham vào thế kỷ 19. Ông cho rằng thực phẩm chế biến vi phạm luật sức khỏe và khuyến khích mọi người ăn ngũ cốc nguyên hạt chưa qua chế biến. Vào những năm 1970, với sự quảng bá của một số người viết công thức nấu ăn, các khái niệm "tự nhiên" và "lành mạnh" ngày càng trở nên phổ biến. Cuốn sách "Thế giới tuyệt vời của nấu ăn thực phẩm tự nhiên" nhấn mạnh rằng không nên sử dụng thực phẩm chế biến, trong khi Jean Hewitt đã đề cập trong "Sách dạy nấu ăn thực phẩm tự nhiên của New York Times" rằng trước đây mọi người không cần phải cân nhắc đến tính tự nhiên và độ tươi của chế độ ăn uống của họ, nhưng hiện nay thực phẩm chế biến đang khiến mọi người tránh xa những lựa chọn lành mạnh.
Tại Vương quốc Anh, Cơ quan Tiêu chuẩn Thực phẩm đã công bố các tiêu chuẩn dán nhãn thực phẩm tự nhiên, yêu cầu các thành phần của những thực phẩm này phải có nguồn gốc từ thiên nhiên mà không có sự can thiệp của con người. Các tiêu chuẩn này đưa ra định nghĩa rõ ràng cho các loại thực phẩm khác nhau như sản phẩm từ sữa để đảm bảo rằng người tiêu dùng không bị hiểu lầm khi lựa chọn.
Tại Canada, Cơ quan Kiểm tra Thực phẩm hạn chế việc sử dụng thuật ngữ "tự nhiên" đối với những loại thực phẩm chưa qua chế biến đáng kể và đưa ra một số ví dụ về chế biến có thể hoặc không được coi là "tự nhiên". Israel yêu cầu một thành phần phải được gọi là "tự nhiên" nếu nó chưa qua bất kỳ quá trình chế biến nào và chỉ trải qua những phương pháp xử lý cụ thể.
Ở Hoa Kỳ, việc sử dụng nhãn "tự nhiên" tương đối gây nhầm lẫn. Cơ quan Kiểm tra và An toàn Thực phẩm (FSIS) chịu trách nhiệm đảm bảo các sản phẩm thịt, gia cầm và trứng an toàn và được dán nhãn đúng cách, nhưng FDA không có quy định cụ thể về vấn đề dán nhãn "tự nhiên". Trang web của FDA nêu rõ rằng cơ quan này không phản đối việc sử dụng nhãn "tự nhiên" nếu sản phẩm không chứa màu hoặc hương vị nhân tạo, nhưng không có cơ sở pháp lý cụ thể nào về đặc điểm nào có thể được định nghĩa là "tự nhiên".
Phần kết luận"Tại Hoa Kỳ, người tiêu dùng đã bày tỏ sự không hài lòng lớn với thịt gà được dán nhãn "hoàn toàn tự nhiên" khi được tiêm dung dịch muối lên tới 25%."
Sự khác biệt trong định nghĩa và cách sử dụng "thực phẩm tự nhiên" giữa các quốc gia đặt ra thách thức rất lớn cho người tiêu dùng khi lựa chọn thực phẩm. Khi mua sắm, nhiều người thường nghĩ rằng "tự nhiên" là nhãn hiệu cho thấy sự vượt trội hơn các loại thực phẩm khác, nhưng sự thật đằng sau điều này có thể không đơn giản như họ nghĩ. Trước sự thay đổi ngày càng nhiều của nhãn thực phẩm và các quy định của thị trường, người tiêu dùng nên đưa ra lựa chọn sáng suốt như thế nào để đảm bảo sức khỏe?