Trên khắp đất nước, sự thay đổi màu sắc của các hồ và các vùng nước thu hút sự chú ý đặc biệt. Sự thay đổi này không chỉ ảnh hưởng sâu sắc đến cảnh quan mà còn ảnh hưởng đến hệ sinh thái. Như mọi người đã biết, phần lớn hiện tượng này liên quan mật thiết đến việc dư thừa chất dinh dưỡng, đặc biệt là việc lạm dụng các hợp chất như nitơ và phốt pho đã gây ra những thiệt hại không thể khắc phục được đối với chất lượng nước.
Chất dinh dưỡng dư thừa xâm nhập vào vùng nước có thể gây ra hàng loạt vấn đề, chẳng hạn như tảo nở hoa (tảo nở hoa). Sự phát triển liên tục của các loại tảo này làm cho nước bị đục, làm giảm quá trình quang hợp của thực vật dưới nước và ảnh hưởng đến môi trường sống của các sinh vật dưới nước.
“Nitơ và phốt pho dư thừa sẽ không chỉ làm thay đổi màu sắc của vùng nước mà còn đặt ra những thách thức nghiêm trọng cho toàn bộ hệ sinh thái.”
Ô nhiễm nguồn không điểm (NPS) đề cập đến ô nhiễm không thể dễ dàng truy tìm nguồn gốc duy nhất. Sự ô nhiễm này thường là kết quả của những tác động tích lũy của nhiều yếu tố bao gồm sụp đổ đất, sụt lún và lượng mưa trên diện rộng. So với ô nhiễm nguồn điểm, ô nhiễm nguồn không điểm khó kiểm soát vì nó xuất phát từ nhiều hoạt động khác nhau như bón phân nông nghiệp, xây dựng đô thị, xả nước thải trong đời sống hàng ngày.
Sự thay đổi màu sắc của hồ và các vùng nước phần lớn là do sự giải phóng quá nhiều chất dinh dưỡng như phốt pho và nitơ. Các chất dinh dưỡng này chủ yếu đến từ hệ thống thoát nước đô thị, hoạt động nông nghiệp và khí thải công nghiệp. Khi xâm nhập vào vùng nước, chúng thúc đẩy sự phát triển nhanh chóng của tảo trong nước, một hiện tượng gọi là hiện tượng phú dưỡng.
“Quá trình phú dưỡng là một quá trình diễn ra từ từ. Khi tảo sinh sản đến một mức độ nhất định, lượng oxy trong nước sẽ cạn kiệt, khiến các sinh vật dưới nước bị chết.”
Các nguồn chính gây ô nhiễm nguồn không điểm bao gồm lũ lụt ở khu vực thành thị và nông thôn, hoạt động nông nghiệp cũng như các vấn đề về khói bụi và khí dung. Quá trình đô thị hóa đã dẫn đến một số lượng lớn bề mặt cứng lại và xói mòn đất nghiêm trọng. Đặc biệt khi có mưa lớn, nước thải thấm vào các vùng nước làm trầm trọng thêm tình trạng ô nhiễm nguồn nước.
Khi tảo nở hoa, mặt nước sẽ có những thay đổi màu sắc kỳ lạ, thường xuất hiện màu xanh lục hoặc xanh lam. Ngoài việc ngăn chặn ánh sáng dưới nước, những loài tảo này còn có thể thải ra các chất độc hại, đe dọa đời sống thủy sinh và sức khỏe con người. Một số loại tảo và chất độc mà chúng thải ra có thể gây nguy hiểm nghiêm trọng cho sức khỏe trong nước uống.
“Sự thay đổi màu sắc của vùng nước không chỉ là sự thay đổi của cảnh quan thiên nhiên mà thực chất nó là lời cảnh báo về sức khỏe môi trường.”
Để hạn chế ô nhiễm nguồn không điểm, các chiến lược quản lý hiệu quả cần được thực hiện ở nhiều nơi. Điều này bao gồm các biện pháp như cải thiện quy hoạch đô thị, tạo ra các khu bảo tồn nước và trồng cây. Trong nông nghiệp, việc sử dụng quá mức có thể được giảm bớt bằng cách kết hợp các loại phân bón được sử dụng với các kế hoạch quản lý chuyên nghiệp.
Ở một số khu vực, chính quyền địa phương thậm chí còn thành lập các "khu bảo tồn" để bảo vệ vùng nước không bị ô nhiễm và hướng dẫn người dân cách sử dụng phân bón và thuốc trừ sâu một cách có trách nhiệm.
Mặc dù đã có nhiều nỗ lực nhưng ô nhiễm nguồn không điểm vẫn là một vấn đề nhức nhối. Khi biến đổi khí hậu và các hoạt động của con người ngày càng gia tăng, sự thay đổi màu sắc của các hồ cho thấy sự khủng hoảng về sức khỏe hệ sinh thái. Làm thế nào để đáp ứng nhu cầu kinh tế, xã hội đồng thời bảo vệ môi trường sinh thái là vấn đề quan trọng trong việc kiểm soát ô nhiễm nguồn nước trong tương lai.
Cuối cùng, chúng ta nên suy nghĩ làm thế nào để tìm ra sự cân bằng giữa thịnh vượng và bảo vệ môi trường để đảm bảo rằng các vùng nước của chúng ta không còn bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi màu sắc?